Số phận bị ghẻ lạnh của 'nông dân cày vàng'

(Tiếp theo Cuộc sống rẻ mạt của một 'dân cày')

Khi ca đêm kết thúc và mặt trời dần ló rạng, Lý Kỷ Văn cùng những người đi cày khác chỉ biết điều đó qua ánh nắng run rẩy rọi qua khe cửa sổ đã bị băng dính bịt kín để chống chói.

Một trại cày ở Trung Quốc: Ảnh: NYT.

Một trại cày ở Trung Quốc: Ảnh: NYT.

Khi Văn hết giờ làm, một người khác lập tức thế chỗ, điều khiển luôn nhân vật của anh và lặp lại tất cả những gì Văn làm trước đó trên Azeroth. Thông thường, người thay chân cho Văn mọi ngày là game thủ 22 tuổi Vương Hoa Trần. Trần đã làm ở đây được một năm, ngay sau khi cậu tốt nghiệp trường đại học luật. Sắp tới, Trần sẽ tiếp tục thi lấy chứng chỉ hành nghề, nhưng cậu dường như chẳng muốn vội. "Em sẽ nhớ cái nghề này", Trần tâm sự. "Nó có thể hơi nhàm chán, nhưng em vẫn luôn có cảm giác được chơi game".

Cách đó 2 dãy máy, đồng sự của Trần là Châu Tiểu Quang, 24 tuổi, cũng vừa vào ca của mình. Nhìn mặt anh khi chơi, người ta có thể thấy cái nghề của anh chẳng có gì là vui vẻ, hoặc đơn giản, "vui vẻ" không phải là từ thích hợp để diễn tả. Đó là cái nhìn chăm chú nghiêm túc khiến cho người khác phải cảm thấy tò mò. Quang dường như chưa bao giờ phân biệt được mình đang làm hay đang chơi. "Ngày nào cũng vậy, tôi ở đây toàn bộ 12 tiếng trong ngày", Quang nói, tay vẫn tranh thủ sát hại chú hươu vừa vô tình chạy qua chỉ bằng một mũi tên.

Cách Nam Kinh khoảng 200 dặm, Dân Thanh Hải cũng đang miệt mài với công việc của mình ở thành phố Kim Hoa (Trung Quốc). Chàng trai 21 tuổi này làm việc trong một căn phòng dưới tầng hầm ốp gỗ dán. Kém may mắn hơn Lý Kỷ Văn, nghề cày vàng của Hải không được suôn sẻ.

Liên tục 84 giờ một tuần trong suốt 2 năm qua, Hải hiếm khi nào đi ra ngoài mà không phải là để ăn trưa. Tuy nhiên, số lần cậu 'chết' thì nhiều vô kể. Tất cả những con quái vật trong World of Warcraft đều không phải là địch thủ xứng tầm đối với nhân vật cao cấp của Hải. Và thông thường, cậu là kẻ chiến thắng trong những cuộc chiến chứ không phải là kẻ thù. Tuy nhiên, gần đây, cậu liên tục bị giết. Đơn giản là bởi trong những cuộc hỗn chiến đó, có game thủ khác đã lén tiến đến và sát hại cậu.

Mỗi lần nhân vật chết đi như vậy, Hải lại mất 10 phút để kiếm lại những gì đã mất. Trong quy trình sản xuất của các trại cày, việc bị chết quá nhiều lần cùng đồng nghĩa với việc 'người nông dân' sẽ đối diện với nguy cơ bị sa thải vì không thể hoàn thành 'quota' lượng vàng được giao kiếm hàng ngày. Trong cái nghề mà tiền công được trả tùy vào 'sản phẩm' gặt hái được này, mỗi phút nhân vật mất đi tương đương với những đồng tiền bay mất khỏi túi 'kẻ kéo cày'.

Khi Hải quay trở lại bên thi thể nhân vật của mình, điều làm cậu đau đớn hơn cả việc bị chết là cái cách mà cái chết diễn ra, hay chính xác hơn, là thứ đã gây ra cái chết ấy: một game thủ khác. Trong World of WarCraft, người ta không tiêu diệt lẫn nhau để kiếm điểm thưởng. Nhưng họ lại tìm giết game thủ cày vàng. Vì công việc của các 'nông dân' phần lớn là sự lặp đi lặp lại nên họ rất dễ bị phát hiện và trở thành mục tiêu của những kẻ theo chủ nghĩa 'chống cày'.

Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.

Trên trang chia sẻ video YouTube, người ta dễ dàng tìm ra những đoạn clip do game thủ tự làm mang tên "Nông dân cày vàng Trung Quốc phải chết" và "Tìm diệt dân cày vàng Trung Quốc", trong đó, người ta ghi lại những cảnh tàn sát giống như điều họ làm với Hải. Với những từ ngữ như 'sâu mọt', 'chuột cống'... những người như Lý Kỷ Văn và Hải bị phân biệt không khác gì những người Trung Hoa di cư làm nghề giặt là ở Mỹ đầu thế kỷ 19.

Hải không biết nói tiếng Anh để có thể bày tỏ thái độ của mình trước những kẻ căm ghét cậu. Cậu cũng cảm thấy đôi chút hổ thẹn với các game thủ bình thường và muốn có lời giải thích với những người chẳng coi cậu là một game thủ. "Tôi nghĩ là những game thủ bình thường cần hiểu rằng con người ta làm những việc khác nhau trong game", Hải nói. "Họ chơi. Còn chúng tôi phải kiếm sống".

Thế nhưng, nguy hiểm còn chưa dừng lại ở đó. Chính các công ty phát hành game cũng không ưa gì lớp người 'phá vỡ đi sự công bằng trong thế giới game". Rõ ràng các hãng lớn như Blizzard hay SquareEnix có xu hướng bảo vệ khách hàng ghét RMT (real-money-trading) hơn là những ai tạo ra nó. Blizzard năm ngoái đã loại bỏ thẳng tay 50.000 tài khoản mà họ cho rằng đang thuộc về những người cày game. Sau đó, hàng triệu đồng tiền vàng đã bị xóa sổ khỏi thị trường, khiến tỷ giá giữa tiền thật và tiền ảo tụt giảm thảm hại từ 36 cent (6.000 đồng) một gold hồi đầu năm 2006 xuống còn 6 cent (1.000 đồng).

Nếu có ai đó đặt ra câu hỏi là 'tại sao nhà cung cấp không trừng phạt những kẻ đi mua vàng mà chỉ chăm chăm tiêu diệt người cày vàng để bán', thì câu hỏi đó cũng được ví như việc 'tại sao không xử khách làng chơi mà chỉ bắt gái mại dâm' hoặc 'tại sao không mạnh tay với người sử dụng ma túy như với kẻ bán'. Mark Jacobs, Phó chủ tịch EA và là người tạo ra game MMO Dark Age of Camelot, giải thích một cách đơn giản: "Phạt người mua đồng nghĩa với việc nhà cung cấp phạt chính những người trả tiền cho họ để chơi game, những người là khách hàng của họ và sẽ chui vào các diễn đàn rồi nói những điều chẳng hay ho gì về uy tín của công ty".

Như vậy. người bị "đập" cuối cùng, vẫn là dân cày.

Tâm Anh (theo The New York Times)

(Còn tiếp)

Thứ tư, 29/04/2009, 16:00 GMT +7