Cầm đồ trong game: Chiêu câu khách hơn kinh doanh
“Dịch vụ” này được mới được một số cửa hàng game áp dụng cho khách quen để giải quyết nhu cầu tài chính trong tình thế cấp bách. Phần lớn người cầm đồ đều cho rằng việc này “vui là chính” chứ không “kiếm chác” được như những hàng hóa khác.
Nguyên nhân chính là cầm đồ ảo có độ rủi ro cao. Hiện tại đồ vật (item) trong game chưa được nhìn nhận là tài sản, không có trong danh mục để kinh doanh. Dù việc trao đổi loại hàng hóa này hiện nay khá dễ dàng và phổ biến trong giới game thủ, nhưng giá cả của chúng lại biến đổi bất ngờ, chủ yếu phụ thuộc vào chính sách của nhà cung cấp game chứ không phải quy luật thị trường.
![]() |
| Mải game, đồ trên người cũng phải cầm cố. Ảnh minh họa: Hoàng Hà. |
Một số “lò game” tại khu vực Cửa Bắc, Lê Thanh Nghị, Bách Khoa ở Hà Nội cũng có chủ quán tham gia môi giới mua bán đồ ảo nhưng ít người chịu “cầm” loại đồ vật này. Nếu có cũng là item từ những trò dễ bán như đồ trong Võ lâm truyền kỳ, Audition, MU Online… Những loại khác có thể được mua bán, nhưng cầm cố thì không. Người đứng ra cầm đồ thường là chủ cửa hàng trẻ tuổi, bản thân cũng chơi game, hiểu biết thời giá và độ quý hiếm của mỗi vật dụng và có sẵn “mối” để đẩy hàng đi nếu cần thiết.
“Một cặp nhẫn Valento trong PTV hiện tại có thể bán với giá 4 - 6 triệu đồng, nhưng nếu nhà cung cấp đưa ra vật dụng mới thì chiếc nhẫn này sẽ tụt giá ngay lập tức. Thậm chí các sự kiện vui chơi cũng làm biến đổi giá cả ”, anh Hoàng, chủ một cửa hàng game kiêm cầm đồ tại phố Nguyễn An Ninh (Hà Nội), nói.
Hoàng cho biết anh có cửa hàng kinh doanh cầm đồ trước, bản thân anh cũng chơi game, có tham gia mua bán vật dụng. Cầm đồ game sau này mở ra cũng chỉ là một “đặc quyền” cho số ít game thủ “có tiền sử tốt”, chơi game thường xuyên tại quán của anh. Lý do cầm cố "tài sản" chủ yếu vì không lường trước độ dày mỏng túi tiền của mình khi ngồi vào ghế, có khi đang chơi thì có bạn đến, hoặc đơn giản là hết tiền nhưng "cơn nghiện" game lên. Người có đồ vật cầm chỉ cần dùng lệnh giao dịch (trade) bình thường, đưa món đồ sang nhân vật của chủ quán trong game, rồi nhận tiền bên ngoài hoặc trừ tạm tiền chơi game. Đến thời hạn thì thanh toán rồi nhận lại vật phẩm cũng bằng cách đó. Văn bản hai bên ký nhận với nhau thường là giấy vay tiền nhiều khi cũng chẳng có vì phải biết nhau mới cho mượn tiền. Quán anh Hoàng dần dần có thêm những người ở chỗ khác đến "cầm" loại hàng này, nhưng dứt khoát phải có một người quen biết đứng ra đảm bảo mới có thể giao dịch được.
Lý do khiến người chủ cửa hàng phải “chọn mặt gửi tiền” là vì nguồn gốc xuất xứ của những món đồ trong game khó xác định. Các loại hàng giả sinh ra từ hack, “đúp đồ” không thể phân biệt được bằng mắt thường và có thể bị nhà cung cấp game thu hồi bất cứ lúc nào nếu phần mềm quét dữ liệu tại máy chủ phát hiện ra. Thậm chí hàng “xịn” nhưng là do ăn cắp mà có cũng sẽ được trả về chủ cũ nếu người mất làm đơn kiện và chứng minh được tài sản đó thuộc về mình. Đồ mất, nếu không gặp được người cầm tiền thì cũng chỉ còn nước “bắc thang kêu trời”.
|
|
| Miếng ngọc bội quý trong game VLTK có giá bán tới 3,5 triệu. Ảnh chụp màn hình. |
Tuy vậy, nhiều game thủ cũng cho rằng loại dịch vụ này sẽ còn mở rộng nếu game online Việt Nam phát triển hơn nữa. Đồ vật trong game được coi là tài sản và nhà cung cấp cũng tham gia cuộc chơi bằng việc cấp “giấy xác nhận nguồn gốc xuất xứ” cho đồ vật.
“Chỉ cần dạo qua showroom của chợ đồ ảo Market 4 gamer, ta sẽ bắt gặp ngay hàng chục món đồ có mức giá trên dưới 3 triệu đồng. Người chơi Võ lâm truyền kỳ còn đồn đại nhau về cặp nhẫn huyền thoại có giá bán bằng chiếc xe Matiz. Chính xác thì những thứ đó được game thủ tự do trao đổi ngoài vòng pháp luật”, Nguyễn Khắc Hiếu, một "lái buôn" đồ trong game tại Hà Nội nói.
Trao đổi với Game Thủ.NET, hầu hết các nhà cung cấp hiện chưa sẵn sàng với việc bảo trợ cho đồ vật của game thủ vì chưa hoàn thiện nghiệp vụ kiểm soát giao dịch phức tạp bên ngoài. Vì thế, vẫn còn quá sớm để nói đến “giá trị thương mại” của loại item trong game online. Có người nhận xét nó cũng chỉ như những cuộc vui tự phát khác trong của người chơi như đánh lô đề, đen đỏ với nhau.
Về phía những người chủ cửa hàng cầm đồ, anh Hoàng kết luận: “Nói thẳng ra là cho khách vay một vài trăm nghìn, đồ cầm lại cũng chỉ là để họ nhớ mang trả tiền mà thôi”.
Hạ Thảo