Quán game 1/4 đời người
20 năm qua, đều đặn mỗi ngày có đến cả trăm lượt người, trẻ em có, người lớn có, lê la ở đây. Không có bàn ghế, 14 chiếc màn hình 21 inch được đặt ngay ngắn trên những chiếc kệ gỗ nhỏ dọc theo bờ tường. Phía dưới mỗi chiếc tivi là một đầu máy chơi game cùng 2 chiếc tay cầm đã mòn thấy rõ.
7h30 sáng, quán cà phê Trung Nguyên 29B Trần Hưng Đạo lác đác khách. Con ngõ nhỏ bên hông quán dẫn lên một cầu thang gỗ cũ kỹ. Bước chân theo hành lang, một căn phòng nhỏ kiểu Pháp hiện ra trước mắt. Căn phòng chỉ rộng 15m2, tường vôi vàng, đôi chỗ vữa đã bắt đầu bong tróc, lò sưởi lâu ngày đã trở thành nơi chứa đồ. Sàn phòng cũng được lát cùng một loại gỗ như các căn khác trong ngôi nhà cổ này. Chỉ có điều, những tấm gỗ ở đây đen bóng một cách lạ thường.
![]() |
| Nối nghiệp cha, ông chủ quán trẻ Tiến chăm sóc các "thượng đế" của mình. |
Dù còn rất sớm nhưng đã có 4 cậu học sinh ngồi khoanh chân đang hăng say hò hét theo nhịp điệu của trò chơi. Chủ quán game này là một người trung tuổi với bộ râu quai nón trắng như cước mà dân chơi game ở đây mỗi khi nhìn thấy là lại đồng thanh: "Cháu chào bác Tài". Nhưng giờ đây chẳng mấy khi ông và vợ ra mặt nữa.
"Tao làm 20 năm nay rồi, giờ chúng nó đã lớn, vợ con cả rồi, tao để mặc chúng nó cai quản". "Chúng nó" mà ông nhắc đến ở đây là 2 người con trai của ông. Cô con dâu cả đã có tin mừng. Ông đang chờ đón đứa cháu đích tôn của mình ra đời.
"Về 'một cục' từ năm 1985", ông tiếp. "Tao xoay sang mở quán này, 'nó' nuôi sống cả nhà tao đấy".
Vào thời điểm ấy, máy điện tử "bốn nút" Nintendo Famicom của Nhật đang cực thịnh. Trò chơi Super Mario cũng mới ra đời. Giá cho mỗi giờ chơi là 500 đồng. Hàng xóm nhà ông suốt ngày phải nghe những tiếng 'bùm bùm' của xe tăng bắn nhau, tiếng 'tích tích' của chú Mario nhảy nhót. May mà những người xung quanh đều là người thân nên họ rất tạo điều kiện cho công việc kinh doanh của gia đình ông. Vài năm sau ông mua thêm một số máy Sega "sáu nút", nhưng những chiếc máy này nhanh chóng thất bại ở thị trường game Việt Nam bởi số trò chơi được sản xuất ra không phục vụ được nhu cầu giải trí của dân "ghiền".
Năm 1991, hãng Konami cho ra sản phẩm Super Nintendo sử dụng đĩa mềm. 'Đi tắt đón đầu', ông nhanh chóng tìm mối bán hết các máy cũ đi, dọn đường đưa các máy mới về. Các trò chơi như Siêu Sao, Hải Tặc, Tam Quốc nhanh chóng thu hút được một lượng lớn khách hàng chơi game hàng ngày.
Số lượng khách quen ngày một tăng lên. Một mình ông không quản lý nổi, cả nhà xúm lại cùng làm. Các con ông lúc này cũng đã biết giúp đỡ gia đình. Vợ ông là một người đảm đang. Một tay bà chăm lo sức khoẻ cho cả 3 người đàn ông trong nhà. Không chỉ cho chơi game, biết địa thế nhà mình không thuận lợi do ở tận tầng 2, ông và vợ không ngừng đưa ra các dịch vụ đi kèm. Trà đá, đậu phộng, thịt bò khô... được phục vụ tận nơi. Cho đến giờ, nhiều người vẫn không quên được mùi vị của bát mỳ "bác Tân" (tên vợ ông).
Sự mới lạ của các trò chơi trên đầu máy PlayStation của Sony phát hành năm 1994 làm số lượng game thủ đến quán của ông giảm hẳn. Điều này khiến ông phải trăn trở, bởi giá của những sản phẩm này đắt hơn nhiều so với các máy trước đó. Ông quyết định đi vay tiền bạn bè để tiếp tục duy trì sự nghiệp "kiếm cơm" của gia đình. May mắn thay, năm đó các game PlayStation bùng nổ khắp Hà Nội, tạo nên cơn sốt trong giới trẻ. Nhà ông không khi nào vắng khách, trong nhà khách chơi đã đông mà lượng khách ngồi chờ đến lượt mình chơi còn đông hơn. Tờ mờ sáng các chú nhóc đã đến gõ cửa, hơn 11 giờ đêm phải đuổi khéo các "đồng chí" mới lục tục ra về. Dịp này, nhà ông trúng lớn. Cuộc sống trở nên khấm khá hơn nhiều. Ông bắt đầu mua xe máy, điều hoà nhiệt độ và gom tiền mua đất.
Trước khi đi vào thoái trào, PlayStation kịp tồn tại được 6 năm. Đây là quãng thời gian lâu nhất đối với một đầu máy điện tử trên thị trường video game Việt Nam. Hơn nữa, các trò chơi cứ "đến hẹn lại lên", mỗi năm một lần được nâng cấp, khi người chơi chưa kịp chán trò này thì phiên bản hấp dẫn kế tiếp đã lại "ló mặt" ra. Hàng loạt các series ăn khách: Bóng Đá Winning Eleven, Võ Trường Đẫm Máu (Mortal Combat), Rambo lùn, Ninja Báo Thù... làm mê mẩn các game thủ.
"Thằng kia không chửi bậy đâu! Vặn nhỏ tiếng đê ! Đặt tay cầm nhè nhẹ thôi!", Tiến, con trai cả của ông lúc này đã nối nghiệp cha, lên giọng trông quán. Trong giới chơi game giờ đây, khi nói đến quán nhà ông chỉ còn nhắc đến "lên anh Tiến", "nhà anh Tiến". Chính "ông chủ nhỏ" này tạo dựng được thành công cho gia đình bởi sự gần gũi của anh với các "thượng đế". Sẵn sàng chỉ bảo cho "lính mới", giao lưu với những tay "lão làng", lại vui tính, anh chàng này đã chiếm được cảm tình trong giới chơi game. Người nọ giới thiệu người kia, các "thần tài" cả lớn đến bé tấp nập kéo đến.
Do đã quen với xu hướng phát triển của thế giới trò chơi điện tử, việc PlayStation 2 ra đời năm 2000 chẳng những không làm ông chủ nhà bận tâm nữa mà còn háo hức đón chờ một cơn sốt mới giống như 6 năm về trước. Máy PlayStation cũ lần lượt được bán hết, màu "đen xì" của PlayStation 2 lại tràn ngập căn phòng. Đĩa trò chơi dành cho đầu máy mới chất đầy gian nhỏ bên trong. Cả nhà ông lại vào mùa bận rộn. Mỗi tiếng đồng hồ, 4.000 VND sẽ được móc ra cho một máy. Vào giờ cao điểm, số tiền thu được là 60.000. Trừ các khoản tiền điện, bảo dưỡng máy móc, chi phí mua trò chơi, mỗi ngày cả nhà sẽ kiếm được cỡ 400.000 đồng, một số tiền không nhỏ so với thu nhập bình quân 625 USD/năm của người Hà Nội.
Năm 2002, ông cưới vợ cho người con cả. Cùng năm đó, ông mua một mảnh đất 200m2 ở Ngọc Hồi, vùng ven Hà Nội. Thời điểm Tú, người con thứ của ông lập gia đình năm 2004 cũng chính là lúc căn nhà tiện nghi trên mảnh đất ấy được khánh thành. Ông nở nụ cười viên mãn.
Khi trào lưu chơi game trực tuyến xuất hiện, ông đã có ý định cùng các con quay sang mở phòng PC game, nhưng nghĩ đến việc nhà mình chật hẹp mà phải đầu tư các dàn máy vi tính cồng kềnh, sợ phá hỏng những tấm gỗ lát sàn bao nhiêu năm qua đã trở nên quen thuộc, ông không đành lòng. May mắn thay, "nước dâng thuyền cũng dâng theo", nếu game online không ngừng phát triển thì các dòng game video cũng chẳng kém cạnh gì.
"Chúng mày không thấy 'nó' chuẩn bị ra máy PS3 à, 'thằng' Sony có chịu bó tay ngồi nhìn 'hội trực tuyến' cướp cơm của nó đâu? Bao giờ thằng này sập thì tao dẹp quán", ông vẫn rất lạc quan tâm sự.
Cũng có một số lượng đáng kể các khách hàng chuyển qua chơi PC game, tuy nhiên, đối với các cao thủ lâu năm, vốn chiếm phần lớn trong số dân chơi ở quán ông, không dễ gì họ bỏ đi thú vui của mình.
"Đã bao năm nay quen với cái tay cầm này rồi", một vị lão làng tâm sự. "Bây giờ bảo sang gõ gõ bàn phím học cách chơi các trò trên mạng, chắc tớ không chịu được. Vả lại, các game PS 'nó' ra hàng ngày, chơi còn không hết, nói chi đến..."
Giờ đây, hai vợ chồng ông ở nhà rảnh rỗi, vui thú điền viên. Lúc nào nhớ các con, nhớ không khí ồn ào, 2 ông bà lại bắt xe buýt vào Hà Nội.
Suốt 20 năm, chuyện về các game thủ ông có muốn kể ra cũng không hết. Đã có bao nhiêu cái tên được ông bà đặt cho các thượng đế để dễ gọi: Minh "trắng", Minh "đen", Minh "đẹp trai", Long "cận", Bách "tầu", Hà "lố", Hà "gầy", Hiếu "gù", Thịnh "trọc", Thịnh "xắn tay áo"...
Gắn bó với quán game này từ thuở i tờ, Thịnh "trọc" lê la suốt ngày ở đây. Theo dòng thời gian, lập gia đình rồi anh vẫn trốn vợ lên tranh thủ "làm" vài trận bóng đá cho đỡ cơn "nghiện". Đến khi có con, cứ chiều chiều, con ngồi giương mắt nhìn bố, bố chăm chú nhìn màn hình dõi theo đội quân đang tiến tới thắng lợi. Giờ thì con trai đã lên 6, bố một máy, con một máy, chuyện ai người ấy làm.
Thời gian chơi game nhiều hơn cả thời gian ở nhà, Bách "tầu" trở thành một cao thủ khét tiếng. Ngày nào cũng chỉ dắt túi 2000 VND, anh chàng này vẫn có thể ngồi chơi suốt buổi không nghỉ.
"Có lần em giữ tờ 2.000 trong túi đến cả một tuần liền. Em cứ đến đây là chúng nó lại rủ đấu. Thua trả tiền mà, có bao giờ em thua đâu". Game thể thao, game hành động, game chiến thuật, không gì cậu ta không luyện được tới mức "quái nhân". Lũ "hậu sinh" không đứa nào là không nghe đến danh Bách "tầu". "Anh Bách ơi đoạn này đi thế nào?", Anh Bách ơi 'chưởng' của 'thằng' này là gì?", "Anh Bách ơi..."
"Ngày xưa, vào một hôm mưa gió, đã 11 giờ đêm, bác còn nghe thấy tiếng gõ cửa", bác Tân vui miệng kể, "mở ra thấy Bách 'tầu', mặt buồn thiu, tay ôm bọc quần áo, theo sau là bà mẹ mặt mày cau có đang tỏ ra bất lực 'Thôi, tôi hết cách rồi, ngày nào nó cũng chơi điện tử ở đây, bác giữ nó lại mà nuôi!'. Bác hoảng quá phải bảo nó xin lỗi mẹ để còn về nhà đi ngủ".
Long "cận" là anh chàng người gầy nhom, tóc tai bù xù, đeo một cặp kính dày cộp. Đã 7 năm theo học trường Bách Khoa mà chưa có bằng. Không phải do anh ta không học được, mà là bởi anh chàng này nghỉ học quá nhiều nên không đủ điều kiện dự thi. Nhà ở tận Đội Cấn, ngày nào Long "cận" cũng gò lưng đạp xe lên đây để "thoả chí bình sinh".
Thế giới video game là như vậy, trò chơi nối tiếp ra đời, cao thủ tiếp chân cao thủ. "Trời sinh voi tất trời sinh cỏ", các hãng như Sony, Konami chẳng lúc nào ngừng đưa ra các sản phẩm mới. Ngay cả khi cơn lốc giải trí trực tuyến đã quét qua mọi ngả đường, như bao cửa hàng PlayStation khác, địa điểm 29B Trần Hưng Đạo vẫn cứ tồn tại trong thế giới riêng của nó. Những người như bác Tài, bác Tân vẫn hoàn toàn có thể yên tâm về tương lai con cái mình.
Tâm Anh